FULLHOUSE VIP-CLAN

chào mừng bạn đến diễn đàn FullHouse
 
IndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Yếu tim đừng vào

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
honeysuckle
BINH NHẤT
BINH NHẤT


Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia : 02/01/2011
Tuổi : 26

Bài gửiTiêu đề: Yếu tim đừng vào   20/3/2011, 07:14

Huyền thoại về những ngôi
miếu ven đường (những câu
chuyện về tai nạn GT).
Trước khi đọc bài này, bạn phải
cân nhắc kỹ. Vì muốn chuyển tải
những thông điệp cảnh báo về
tai nạn giao thông có hiệu quả,
tác giả buộc lòng phải kể những
chi tiết tương đối nhạy cảm. Mặc
dù có gia giảm mức độ mang
tính kinh dị nhưng sẽ ảnh hưởng
đối với những người dễ xúc
động.
Hầu như dọc các tuyến đường
bộ, đường trên khắp đất nước,
nơi nào cũng có những ngôi
miếu nhỏ. Bình thường, ít ai chú
ý đến những ngôi miếu nhỏ xíu,
cất đơn sơ, nằm khiêm tốn bên
vệ đường hoặc bờ sông, mép
rạch. Thế nhưng thử hỏi thăm lai
lịch những ngôi miếu ấy, khi
nghe kể xong, chắc chắc ai cũng
phải rùng mình. Ngoại trừ một
số tín đồ tôn giáo xây miếu trước
cửa nhà đề thờ thổ thần, còn lại,
hầu hết những nơi khác, người
ta cất miếu để nhang khói cho
những người chết oan, chết
thảm khốc giữa đường. Vì vậy
những ngôi miếu ấy được gọi lả
“miếu oan hồn”, “miếu cô hồn”
hoặc “miếu vong hồn”.
Những cái chết rùng rợn, chết
oan giữa đường chiếm số ít là do
ngã bệnh, đột quị, số đông còn
lại thuộc về tai nạn giao thông.
Mà đã chết tại chỗ do tai nạn
giao thông thì hiếm có cái chết
“hiền”. Chuyện nạn nhân bị
phanh thây, tay một nơi, đầu một
nẻo đã ám ảnh tâm trí những cư
dân sống ven quốc lộ thường
xuyên. Có lẽ do chứng kiến và bị
ám ảnh những cái chết thảm
khốc ấy, người ta thường thấy
ma, quỉ. Và khi có người bị ma
nhát, quỉ ghẹo, những nơi ấy,
người ta lập ngay miếu thờ. Về
mặt tâm linh, người ta cho rằng
những ngôi miếu ấy sẽ giúp
vong hồn người chết sẽ được
siêu thoát, không quấy rầy người
sống. Về mặt xã hội, những cái
miếu ấy xem như “biển báo” cho
những người điều khiển xe trên
đường biết rằng “nơi đây
thường xảy ra tai nạn chết người
rùng rợn”.
Tại cây số thứ 25, Bàu Cỏ, xã Tân
Hung, huyện Tân Châu, Tây Ninh
có một ngôi miếu nhỏ. Theo lời
người dân nơi đây kể lại, cái chết
đầu tiên xảy ra nơi đây vào nằm
1975 là một cô gái. Thời điểm đó,
con đường này chưa tráng nhựa,
nhà cửa thưa thớt. Đó là con
đường của cánh xe “be” tải gỗ
đại thụ nặng hàng chục tấn từ
rừng già Campuchia về. Hàng
đêm từng đoàn xe “be” chạy
rung rinh mặt đất cho đến sáng.
Để trốn thuế kiểm lâm đặt chốt
tại Tân Trung, mỗi đoàn xe chỉ
mở đèn chiếc đầu tiên và chiếc
cuối cùng. Những chiếc chạy
giữa chỉ mở đèn gầm.
Một buổi sáng sớm, người dân
địa phương rúng động khi phát
hiện xác chết của một cô gái nát
bấy nằm giữa đường. Có lẽ, tai
nạn xảy ra từ lúc nửa đêm và
từng chiếc xe nằng hàng chục
tấn cứ liên tiếp nghiền xác cô gái
cho đến khi phát hiện. Người
dân địa phương phải nhặt từng
mẩu xương và chút thịt vương
vãi lẫn với đất cát để mai táng.
Không hiểu vì sao, cái đầu cô gái
còn nguyên vẹn nằm lăn lốc
trong một vạt cỏ hôi cao quá đầu
người.
Bẳng một thời gian, đêm nọ, bà
Hai là người mẹ chiến sỹ đã từng
bám trụ vùng đất cách mạng từ
thưở kháng chiến đến lúc đất
nước thống nhất, có chuyện cần
phải đi ngang qua nơi xảy ra tai
nạn vào ban đêm. Bỗng nhiên bà
trông thấy một mái tóc đen, dài
xõa xuống từ ngọn cây xay
xuống đến mặt đường. Bà không
thuộc loại yếu bóng vía nên bình
tĩnh bước đến gần để xem đó là
chuyện gì. Qua ánh sáng nhập
nhoạng của ánh trăng non bà
trông thấy một cái đầu không có
thân hình. Cái đầu mang gương
mặt đầy máu đang lơ lửng trên
cành cây xay đang nhe răng
cười. Bà quét lia ánh đèn bình ac
quy soi vào thẳng gương mặt
kia. Ngay lập tức gương mặt biến
mất. Không tin dị đoan, bà quay
trở về nhà báo với Chính quyền
Cách mạng Lâm Thời rồi xách
súng AR15 huy động mấy đứa
con đang là du lích xã ra bao vây
khu vực đó. Bà nghĩ một phần tử
nào đó đang mượn chuyện ma
quỉ nhát bà với mục đích quấy
rối trị an. Thế nhưng lùng sục
suốt đêm vẫn chẳng thấy dấu vết
gì. Ngày hôm sau, chính anh con
trai út của bà đi ngang chổ cây
xay lại bị “ai đó” nắm tóc giật.
Anh ngước nhìn lên và trông
thấy những gì hôm qua mẹ anh
trông thấy.
Một tháng sau, người con rể thứ
năm của bà Hai sử dụng chiếc xe
hon da 67 đi công việc. Khoảng
12 giờ trưa, anh về đến ngỏ
nhưng không quẹo vào mà đâm
thẳng vào gốc cây xay chấn
thương sọ. Khi người nhà chạy
ra sơ cứu, mặc cho mồm, khóe
mắt lẫn lỗ tai ứa máu, anh vẫn cố
thều thào nói đứt quãng: “Nó ở
trên cây xay…”. Chỉ nói có vậy,
anh tắt thở.
Sau này, rất nhiều người dân đi
ngang qua đó vào ban đếm hoặc
trưa vắng thỉnh thoảng lại thấy
cái đầu có mái tóc dài lơ lửng
trên ngọn cây xay. Sự việc được
báo cáo về Công an huyện. Lúc
đó, ông Sáu M. là trưởng Công an
huyện đã ghi nhận sự việc vào sổ
tay để đặc biệt quan tâm theo
dõi hiện tượng nhưng không có
kết luận. Người dân đã tự
nguyện đem cây, lá đến gốc cây
xay lẳng lặng cất ngôi miểu nhỏ
đốt nhang khấn vái, cầu xin cô
gái đừng quấy phá để họ yên
tâm đi thăm đồng khuya sớm. Từ
đó, cái đầu không còn thấy xuất
hiện nữa. Cho đến tận bây giờ,
khi con đường đã được tráng
nhựa khang trang, rộng rãi,
thoáng đãng nhưng thỉnh
thoảng nơi đó vẫn xảy ra tai nạn
giao thông.
Ven quốc lộ I A đoạn Bình Thuận
có ngôi miếu được người dân
cho là thờ Hông Hài Nhi. Cánh tài
xế Bắc Nam truyền miệng nhau
rằng, đó là ngôi miếu linh thiêng
nhất tuyến đường vạn lý này. Và
bất cứ tài xế nào đi ngang qua
đều phải nhấn còi chào “cậu”. Họ
kể rằng, cách nay khoảng 20
năm, mẹ con người ăn xin đi bộ
dọc từ miền Trung hướng về Sài
Gòn, khi đến đoạn đường này thì
quá nửa đêm. Hai mẹ con chui
vào sau một tảng đá ngủ chờ
sáng đi tiếp. Gần sáng, khi mẹ
còn ngủ đứa bé chỉ mới 5 tuổi đi
ra đường và bị một chiếc xe tải
cán chết. Sáng dậy, bà mẹ vùi tạm
xác đứa con sau tảng đá rồi tiếp
tục hành trình. Từ đó, cánh tài xế
đi đêm ngang đoạn đường này
thường trông thấy bất ngờ một
đứa bé đứng giữa đường ngay
trước mũi xe. Phãn xạ tự nhiên,
họ thắng thật gấp thế là xe lật
nghiêng. Hầu hết những vụ tai
nạn giao thông xảy ra nơi đây,
khi tài xế thoát chết đều khẳng
định đã lâm vào tình huống y
như vậy. Ông Chiêu, cư ngụ ở xã
Khánh Hậu, Long An, có thâm
niên 40 năm lái xe, nay đã giải
nghệ kể, chính ông đã từng
“vướng tay lái” một lần tại đoạn
miếu “cậu Hồng Hài Nhi”. Lần đó
ông chở trái cây từ Tiền Giang ra
cửa khẩu Móng Cái. Trên xe
ngoài ông còn 1 lái phụ và bà
chủ hàng. Xe đang ngon trớn với
tốc độ khoảng 80 km/giờ. Chợt
lái phụ hét: “Có đứa con nít nhà
ai đứng đón xe kìa”. Ông nhìn
theo ánh đèn pha dài ra phía
trước nhưng chẳng thấy gì cả.
Đột nhiên, ngay trước đầu xe
khoảng 5 mét, ông chợt thấy một
đứa bé trần truồng đứng giữa
đường. Bà chủ hàng thét hoảng:
“Coi chừng con nít!”. Ông đạp
thắng sát sàn xe. Chiếc xe bị
thắng đột ngột quay ngang rồi
lộn 2 vòng. Giây phút kinh hoàng
trôi qua, ông chui ra khỏi chiếc
xe bẹp dúm để quan sát xem
đứa bé có bị chiếc xe cán trúng
không. Không có đứa bé nào cả.
Bà chủ lẫn anh phụ xế cũng
thoát chết nhưng bị xây xát, máu
me đầy người đã cùng ông dùng
đèn pin rọi nát mặt đất vẫn
không thấy đứa bé nào cả. Qua
cánh tài xế dừng xe chia buồn,
ông mới hay đoạn đường này có
ngôi miếu của “cậu”. Đến sáng,
bà chủ hàng kinh sợ bỏ tiền nhờ
người xây sửa ngôi miếu bằng
cây đã mục thành ngôi miếu xi
măng. Từ đó, ông bắt chước
cánh tài xế khác, cứ đến đoạn
đường này là bóp còi “chào”.
Những chuyến hàng đi ngang
miếu “cậu” nhằm ngày mùng 1
hoặc 15 âm lịch, ông đều dừng
xe đốt nén nhang van vái “cậu”
độ trì tay lái.
Đoạn đường kinh hoàng thứ hai
đối với cánh tài xế Nam Bắc là
cung đường cũ qua đèo Hải Vân.
Cung đường dài 25 km này có
hơn 42 ngôi miếu. Theo anh
Dũng, cư dân địa phương cho
biết: “Con số 42 là bề nỗi. Nếu
tính luôn những ngôi miếu đã
mục nát tự hủy thì có hơn 60 cái.
Một số miếu không còn tồn tại
nhưng người ta vẫn cứ thắp
nhang dưới các gốc cây ven
đường”.
Mỗi ngôi miếu ở đây đều gắn liền
đến “sự tích” của ít nhất 10 vụ
tai nạn giao thông thảm khốc.
Ngôi miếu ở cung đường cuối
trước đi lên đỉnh đèo là nơi xảy
ra vụ đổ xe vận tải hành khách
làm chết 50 người vào năm
1998. Chiêc xe chở hành khách
từ tp, Hồ Chí Minh đi Hà Nội đang
rặn ga bò chậm rãi lên đỉnh đèo.
Bất ngờ từ phía ngược chiều, nơi
đầu khúc cua, một chiếc xe tải
xuất hiện lao nhanh xuống. Chiếc
xe tải đã mất thắng. Ông Hải - Tài
xế xe khách, cư ngụ ở phường I,
quận 8, tp. HCM chỉ còn biết nép
xe ven mép thung lũng sâu hun
hút nhắm mắt chờ đợi thảm họa.
Bị chiếc xe tải lao thẳng vào,
chiếc xe khách văng ra khỏi
thanh chắn bảo vệ và lao vụt
xuống thung lũng. Không ai còn
sống, chỉ mỗi người tài xế vướng
người vào một nhánh cây nhô ra
lưng chừng thung lũng. Người
tài xế ôm nhánh cây chịu trận
suốt một ngày mới được những
người cứu hộ tìm thấy. Người tài
xế bị khủng hoảnh tinh thần,
suốt ngày lơ ngơ như người đã
mất hồn. Hơn 10 năm sau ông
mới quên được thảm họa và trở
lại bình thường nhưng vẫn chưa
đủ can đảm đặt tay vào vô lăng.
Vụ tai nạn giao thông thảm khốc
của đoàn từ thiện một phường
thuộc quận Phú Nhuận đi cứu
trợ Nha Trang đã tạo cú sốc đối
với dư luận cả nước vài tháng
sau đó. Những người chứng kiến
vụ tai nạn vẫn cứ bị ám ảnh mãi.
Sau này, đoạn đường đó cứ liên
tiếp xảy ra những vụ tai nạn chết
người. Một số thân nhân của
đoàn từ thiện bị tử vong đã thuê
thầy cúng đến hiện trường “trục
hồn” người chết về tp. Hồ Chí
Minh cho con cháu đốt nhang.
Chị N.Th. A. – có mặt trong nhóm
cúng trục hồn kể, khi đang cúng,
đột nhiên một bà đi cùng đột
nhiên ngã lăn ra đất, sùi bọt mép,
mắt trợn ngược. Sau đó, bà ta
ngồi dậy quơ chân múa tay cho
biết bà là một trong những vong
hồn của đoàn từ thiện bị chết
oan đang nhập xác. Thầy cúng
đọc kinh, chú liên tục để “mời”
vong hồn theo lá phướng về tp.
Hồ Chí Minh gần gũi gia đình để
được nhang khói. Vong hồn
trong xác bà cốt trả lời: “Không
về. Ở lại đây.. xô xe vui hơn”.
Một số tài xế đường dài còn
truyền miệng nhau nhiều chuyện
ly kỳ, huyền bí xảy ra ở cung
đường đó. Bây giờ, ngay nơi xảy
ra tai nạn, một ngôi miếu nhỏ
mọc lên nhưng thỉnh thoảng vẫn
xảy ra tai nạn giao đến nỗi địa
phương phải cắm một biển báo:
“Nơi đây thường xảy ra tai nạn
giao thông”.
Ven đường xuyên Á, từ cầu vượt
An Sương đến Củ Chi có 25 cái
miếu mọc ven đường. Từ Bình
Chánh đến thị xã Tân An, Long An
có 16 cái miếu. Miếu ven đường
nhiều nhất có lẽ thuộc đoạn
đường từ Ngã ba Trung Lươnh
đến Vĩnh Long. Cứ vài km là có
một ngôi miếu. Khi giải tỏa mở
rộng đường một số ngôi miêu
đã bị phá bỏ dẹp đi, nhưng sau
đó xảy ra liên tiếp những vụ tai
nạn giao thong, thế là người ta
lại xây mới.
Thông thường, một ngôi miếu
oan hồn “cất” theo kiểu nhà ngói
ba gian có diện tích khoảng 160
cm vuông. Nhưng tại Bến Lức có
một ngôi miếu lớn hơn gấp 10
lần ngôi miếu thông thường. Một
người dân sống lâu năm gần đó
nhẩm tính theo trí nhớ cho biết,
từ khoảng năm 1975 trở lại đây
có hơn 100 vụ tai nạn giao
thông xảy tại nơi đây, trong đó
có ít nhất 30 người tử vong. Đặc
biệt có vụ tai nạn xảy ra rất thảm
khốc. Một người phụ nữ dắt bò
đi trên đường. Do con bò thấy xe
thường nhảy hoảng, bà ngoáy
dây mũi bò vào bàn tay để tránh
tuột tay khi bò nhảy. Bất ngờ một
chiếc xe tải chạy ngang qua bóp
kèn. Con bò hoảng hốt lồng lên
chạy băng qua đường. Sợi dây
mũi xiết chặt bàn tay người phụ
nữ kéo bà ngã xoãi xuống đất
rồi lê ra giữa đường vào ngay
đầu xe tải. Tài xế bị bất ngờ đã
đạp xiết thắng. Bánh xe bị thắng
bắt dừng quay nhưng quán tính
đẩy toàn thân chiếc xe lao tới. Vì
vậy, thân hình người phụ nữ bị
bánh xe nghiến dài dưới mặt
đường hơn 10 mét. Từ đó, cứ
đến đoạn đường này, những tài
xế hành nghề lâu năm đều giảm
tốc độ, chạy xe hết sức thận
trọng và không quên bóp 3 tiếng
còi “xin” oan hồn đừng xô tay lái.
Tuy vậy, thỉnh thoảng một vài
chiếc xe gắn máy vẫn cứ đâm vào
nhau.
Ngôi miếu này được xem là một
trong những ngôi miếu xảy ra
nhiều chuyện kỳ bí. Vì vậy, rất
nhiều người đến đây cúng vái,
cầu xin mua may, bán đắt lẫn
xin…số đề. Nhiều người ở nhiều
tín ngưỡng khác nhau đến cúng
vái, riết rồi ngôi miếu trở thành
nơi thờ đủ loại thần như Quan
Công, Bà Chúa Ngũ hành, Thổ địa,
Thần tài…chứ không còn thờ oan
hồn như lúc ban đầu. Dần dà,
ngôi miếu này sắp được “nâng
cấp” lên thành miểu.
CHUYỆN KỂ DỰNG TÓC GÁY
Nếu đề cập đến những ngôi
miếu oan hồn mà không đề cập
đến những câu chuyện huyễn
hoặc gắn liền với ngôi miếu, xem
như chưa biết gì về miếu. Bởi
không có những mẫu chuyện
mang tính tâm linh thì chẳng ai
cất công xây miếu.
Bà Đặng Thị Mười, 70 tuổi, cư
ngụ ấp Long Hòa, phường Thới
Long, quận Ô Môn, tp. Cần Thơ,
kể: “Quốc lộ 91B, đoạn gần Viện
Lúa Đồng Bằng Sông Cửu Long
(thuộc quận Ô Môn) có một cái
miếu oan hồn. Nhiều người đã
từng bị những oan hồn này trêu
ghẹo. Tôi cũng bị một lần”. Rất
nhiều ô lão sống tại nơi đây đều
xác nhận những câu chuyện kể
của bà Mười. Họ cho biết, cách
nay khoảng 50 năm, một chiếc
xe lam 3 bánh chở khách đi chợ
khuya bị vướng trái nổ khiến 14
người trên xe đầu chết tan xác.
Trong đó có 2 người phụ nữ
mang thai. 1 tuần lễ sau, những
người đi bộ ra chợ khuya ngang
qua chỗ ấy thường bị ai đó xô té
ngã trặc chân. Chính bà Mười
trông thấy tận mắt hai lần một
người phụ nữ mặc đồ trắng, tóc
xõa dài, tay bế một đứa trẻ bay là
là trên ngọn gió theo hướng gió
thổi. Bà Mười không sợ ma nên
đứng quan sát rất lâu cho đến
khi bóng ma khuất sau ngọn cây.
Bà Thế, cùng chứng kiến vụ việc
với bà Mười đã xác nhận: “Tôi
vừa trông thấy đã hoảng hốt bỏ
chạy thục mạng về nhà. Riêng bà
Mười vẫn đứng lại xem”.
Người ta đã hùn tiền cất cho 14
oan hồn người lớn và 2 oan hồn
sơ sinh một ngôi miếu ven
đường, sơ sài để hồn ma không
quấy nhiễu nữa. Bẵng một thời
gian dài, cách nay 3 năm, một cô
gái trẻ chạy xe đạp đến nơi đó bị
một chiếc xe tải cán… đứt đầu.
Gia đình cô gái nhờ người lên
đồng nhập xác. Cô gái nhập xác
bà đồng cho biết, có lần cô và
đám bạn gái đi ngang miếu, bảo
với nhau rằng, chuyện ngôi miếu
linh thiêng là chuyện tầm phơ
tầm phào. Vì vậy, ma “mẹ bồng
con” cư ngụ ngôi miếu bắt cô
phải thế chỗ. Cô phải bắt đủ 9
người cà nam lẫn nữ mới được
siêu thoát. Không biết chuyện lên
đồng là có thật hay mê tín dị
đoan, mà vài tháng sau, một cô
gái trẻ khác chạy xe đạp đến nơi
đó lại bị xe tải cán đứt hai người.
Liên tục trong 5 năm, tại nơi này
xảy ra hàng chục vụ tai nạn, làm
cả chục người bị thương và đã
có 8 người tử vong thảm khốc.
Ông Lê Th. C., cư ngụ gần ngôi
miếu khẳng định: “Còn một
mạng người nữa mới đủ số 9.
Tôi luôn dặn dò con cháu, khi đi
đến đoạn đường đó phải thận
trọng hết mức . Nhiều người cho
là chuyện dị đoan, mê tín nhưng
hầu hết những người sống
quanh khu vực này đều tin
chuyện đó có thật”. Ông kể thêm
rằng, mẹ cô gái bị đứt người làm
hai khẳng định, đêm trước tai
nạn, cô gái có kể cho bà biết
rằng, cô nằm mơ gặp cô gái đứt
đầu rủ đi xô xe chơi. Nghe xong
giấc mơ, bà mẹ rầy con gái rằng,
đó là chuyện nhảm nhí. Vì vậy,
ngay sau khi cô con gái bị tai
nạn, bà đã thuê ngay thầy cùng
“trục” vong linh nhưng thất bại.
Bà Cẩm H., 42 tuổi cư ngụ gần
ngôi miếu khẳng định: “Tôi chạy
xe trước con nhỏ bị cán đứt hai.
Trước khi xảy ra tai nạn vài giây,
tôi nghe thoảng trong gió tiếng
một người phụ nữ hét: Xô nó té
đi! Tôi ngoãnh lại để xem ai nói,
nhờ vậy tôi chứng kiến trọn vẹn
cảnh tai nạn. Ngay khi đó, tôi mất
hồn mất vía, phải xuống xe ngồi
xuống vạt cỏ một hồi lâu mới
tỉnh hồn”.
Ở ngay cung đường này, đã từng
xảy ra một vụ tai nạn làm chết tại
chỗ 3 học sinh cấp 3 nhưng cách
ngôi miếu khoảng 1 km nên
người dân không tính tai nạn đó
là do các oan hồn ngôi miếu xô
đấy. Ba cô cậu học sinh đi học
ngoại khóa môn thể dục. Tan
học, cả ba gồm 2 cậu một cô,
chất nhau lên một chiếc xe
dream, chạy thật nhanh. Họ vừa
chạy vừa cười giỡn. Họ đâm
thẳng vào bánh trái chiếc xe vận
tải hành khách chạy ngược chiều
từ hướng Cần Thơ về Ngã ba Lộ
Tẻ. Chiếc xe dream bị cuốn vào
bánh xe vận tải hành khách. Cả
ba cô cậu đập mặt vào ca pô xe
khách rồi cũng bị cuốn vào bánh
xe. Mỗi thi thể bị ném văng xa
cách nhau hơn 10 mét. Tất cả
đều biến dạng, trông rất gớm
ghiếc. Các cơ quan chức năng
điều tra đều nhận định chung về
các vụ tai nạn xảy ra tại cung
đường này: Đường hẹp do mép
lề ven sông bị sạt lở, các nạn
nhân hoặc người gây tai nạn
phóng nhanh vượt ẩu, vi phạm
lậut giao thông. Để hạn chế tai
nạn, một biển báo “đoạn đường
thường xảy ra tai nạn” được UB
An toàn Giao thông địa phương
cắm ven đường. Tuy vậy, thỉnh
thoảng, một vài người tham gia
giao thông vẫn cứ tạo điều kiện
cho ngôi miếu oan hồn có
thêm… “uy tín”.
Chuyện hồn xô đẩy dẫn đến tai
nạn giao thông chết người, có
thể là chuyện hoang đường do
một số người chứng kiến tai nạn
bị ám ảnh. Tuy nhiên, nếu tham
gia giao thông đến đoạn đường
có cất miếu oan hồn ven đường,
bạn cần tin rằng, nơi ấy đã từng
xảy ra những vụ tai nạn giao
thông thảm khốc. Nếu không tin
vào những chuyện huyền bí,
hoang đường, bạn cũng nên tin
rằng, đoạn đường ấy có vần đề
về độ an toàn như: Tán cây che
khuất tầm nhìn, mặt đường có ổ
gà, chiều ngang đường bị hẹp,
mặt đường trơn… Đó là môi
trường tạo nên những vụ tai nạn
giao thông chết người. Hãy cẩn
thận tay lái và giảm tốc độ khi
trông thấy miếu oan hồn.
Một vài UB An toàn Giao thông
của vài địa phương đã từng đặt
những tấm bảng in hình ảnh
những thi thể kinh dị, biến dạng
vì tai nạn giao thông để nhắc
nhở mọi người cẩn thận khi
tham gia giao thông ở những
cung đường nguy hiểm thường
xày ra tai nạn. Tuy nhiên, vẫn
không hiệu quả bằng những
ngôi miếu ven đường. Điều này,
tất cả những tay lái lụa xe tải
đường dài đều thuộc nằm lòng.
An ninh thủ đô
P/
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
honeysuckle
BINH NHẤT
BINH NHẤT


Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia : 02/01/2011
Tuổi : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: Yếu tim đừng vào   20/3/2011, 08:08

Chuyện bí ẩn về ma thỏ giết
người hàng loạt
Người Thỏ đã treo xác bọn trẻ
lên một đầu cầu bằng dây thừng
thắt quanh cổ. Chân tay bọn trẻ
lủng lẳng cùng máu me trước
mặt những chiếc xe đi qua.
Vào mùa thu năm 1904, một số
tù nhân được tập hợp và nhồi
vào trong một chiếc xe bus, được
chuẩn bị để đưa họ đến Lorton.
Người tài xế đã mất lái và đâm xe
vào những gốc cây.
Hầu hết số người trên chuyến xe
này đều được tìm thấy sau đó,
trừ Marcus Lawster và Douglas
Griffen. Trong quá trình tìm kiếm
hai người này, cảnh sát bất ngờ
phát hiện ra những con thỏ bị ăn
dang dở và mất chân tay trông
rất kinh khủng.
"Bóng ma" dưới gầm cầu?
Dấu vết để lại dẫn sâu vào khu
rừng, đến một cây cầu nối với
một cái hang bắc ngang qua một
nhánh sông rộng. Ở đó, họ thấy
Marcus đang bị treo mình ngay
lối vào hang. Trên tay hắn đang
cầm một cái búa có cán bằng đá
rất cứng và góc cạnh.
Cảnh sát không nghĩ gì và không
cần quan tâm tù nhân này chết
như thế nào, chỉ cần biết rằng
anh ta như vậy là đã xong và
không còn phải lo lắng gì về hắn
nữa. Họ cho rằng đó là Marcus,
nhưng sau đó họ nhận ra họ đã
nhầm với Người Thỏ. Họ tiếp tục
tìm kiếm Doughlas và phát hiện
thêm những con thỏ bị ăn nửa
người. Từ đó, họ gọi Doughlas là
Người Thỏ.
3 tháng đã trôi đi và cảnh sát đã
từ bỏ cuộc tìm kiếm vào ngày
7/4/1905. Mọi người cho rằng,
Người Thỏ đã chết và họ lại tiếp
tục quay trở về với cuộc sống
thường ngày trong thị trấn nhỏ
của mình.
Đến tháng 10, mọi người bắt đầu
thấy xác những con thỏ chết bất
ngờ lại xuất hiện, và bắt đầu sợ
những thứ vô hình.
Đêm lễ Halloween đã đến, và như
lệ thường, một đám trẻ chạy lên
chiếc cầu đêm đó để uống nước
như những đứa trẻ bằng tuổi
thời điểm trước đó vẫn làm.
Bức tranh mô tả luồng sáng giết
người dưới gầm cầu.
Nửa đêm vừa đến một lúc và
những đứa trẻ đã bỏ đi gần hết,
chỉ còn lại 3 đứa trên cầu. Sáng
hôm sau, người dân phát hiện ra
xác 3 đứa trẻ xấu số trên cầu. Cổ
họng chúng bị cắt với hình dạng
giống như dấu vết của cái búa
tạo ra.
Không chỉ có những cái cổ họng
bị cắt đứt mà lồng ngực của nạn
nhân cũng có nhiều nhát cắt sâu
và kéo xuống tận ruột.
Người Thỏ đã treo bọn trẻ lên
một đầu cầu bằng dây thừng
thắt quanh cổ, treo lên cây cầu
bắc qua đường, chân lủng lẳng
trước những chiếc xe đi qua.
Vụ việc này xảy ra vào lễ hội ma
Halloween năm 1905. Sau đó,
không ai nghe hay thấy kẻ thủ ác
đó trong vòng một năm.
Lễ hội Halloween năm 1906 đang
đến, những ông bố bà mẹ và lũ
trẻ trong thị trấn nhỏ Clifton vẫn
còn nhớ những gì đã xảy ra tại
cây cầu một năm trước đó, cây
cầu của hắn, Cầu Người Thỏ.
Đêm hôm đó, có 7 đứa trẻ còn ở
lại cây cầu ngay trước khi nửa
đêm vừa đến. Không chú ý đến
nguy hiểm có thể xảy ra, 6 đứa
vẫn ở dưới cây cầu trong khi một
đứa khác, Adrian Hatala đang giữ
một khoảng cách khá xa và hi
vọng sẽ có đủ thời gian để chạy
thoát trong trường hợp điều
tương tự có thể xảy ra. Cô bé đã
chứng kiến một luồng ánh sáng
lờ mờ đang bước theo đường
ray đúng lúc giữa đêm, và dừng
ngay trên cầu, sau đó biến mất
cùng lúc một luồng sáng mạnh
xuất hiện dưới cầu.
Cô bé nghe thấy những âm thanh
chói tai của những tiếng gào thét
rợn người xuất phát từ dưới cầu.
Những tiếng gào thét kéo dài chỉ
vài giây rồi câm bặt. Cô bé run sợ
khi thấy những thi thể đang bị
treo trên mép cầu, giống hệt
những thi hài một năm trước đó.
Quá sợ hãi, cô bé chạy về nhà, cô
không kể tất cả mọi thứ mà cô
vừa chứng kiến, miệng liên tục
thốt ra những từ mà ở đây đó
một số người ta lượm lặt để sáng
tác ra câu chuyện của cô. Không
ai hiểu được câu chuyện, họ
thậm chí không tin cô. Họ buộc
tội cô đã giết người và nhốt cô
vào trong Nhà thương Lorton.
Năm 1913, điều tương tự lại xảy
ra với 9 đứa trẻ, lại vào đúng
đêm Halloween. Adrian lúc đó
vẫn bị nhốt trong nhà thương
điên. Họ đã xóa án cho cô, nhưng
đã quá muộn. Bệnh điên cuối
cùng đã quật ngã cô. Thậm chí,
nếu có được thả, cô cũng rất khó
để có một cuộc sống tốt, vì thế
cô lại tiếp tục trải qua thêm
nhiều năm nữa ở trong nhà
thương cho đến khi chết vì sốc
vào năm 1953.
Khách tham quan thử lòng can
đảm khi dạo chơi ở cây cầu kinh
dị này.
Nhiều người cho rằng cô đã chết
trong giấc mơ của mình, có thể
cô đang mơ về cái đêm kinh
hoàng đó. Có lẽ, Người Thỏ đã
tìm đến cô.
Những vụ giết người lại tiếp tục
diễn ra, cho dù sau vụ sát hại
năm 1913, hầu như tất cả mọi
người đều tránh xa cây cầu vào
đêm Halloween.
Năm 1943 đến, 6 thiếu niên ra
ngoài đi chơi vào đêm
Halloween. Hai giờ sau, tất cả số
thiếu niên này được phát hiện đã
chết, đúng theo cách của tất cả
những nạn nhân những năm
trước đó.
Các điều tra viên vào cuộc, nhưng
như thường, họ chẳng phát hiện
được gì cả.
Vào năm 1976, sự việc tương tự
lại xảy ra, lần này lại có 3 người
thiệt mạng.
Cho đến tận năm 1987 mới có
một vụ án mạng tương tự xảy ra.
Khi đó, Janet Charletier đang
cùng vui chơi với 4 người bạn
của cô.
Đêm Halloween cuối cùng cũng
đến và họ cùng lái xe để đi chơi
đêm sau khi lấy được những túi
kẹo của bọn trẻ con.
11 giờ đêm, tất cả đã đứng trên
cầu, chờ màn đêm buông xuống.
Họ không tin vào câu chuyện kỳ
bí mà họ đã được nghe, do vậy,
họ quyết định sẽ ở lại và trở
thành những người duy nhất đối
đầu với Người Thỏ.
Họ đợi khoảng 55 phút và có lẽ là
hơn thế. Đã gần đến nửa đêm,
Janet bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Tất cả họ chơi trò dọa nhau,
nhảy ra khỏi bụi cây và gào thét,
vì thế mà cô cảm thấy chút kích
động.
Nửa đêm, Janet bước ra ngoài
khu vực dưới cây cầu và bất chợt
bắt gặp luồng sáng rực rỡ trên
thành trong cây cầu. Sau đó, cô
cảm thấy có cái gì đó bất ngờ
như xé nát ngực cô, nhưng cô
không thể nhìn thấy ai. Cô cố
gắng tìm cách thoát khỏ cây cầu.
Trong lúc hoảng loạn tột cùng,
cô đâm vào một thi thể một
người đang bị treo lơ lửng và cô
bất tỉnh.
Khi tỉnh dậy, cô phát hiện tóc
mình đã chuyển thành màu xám
từng mảng và cô bị chảy nhiều
máu. Rất may là những vết cắt
vào ngực cô không sâu lắm.
Cô bỏ chạy và không bao giờ
quay lại cây cầu đó nữa. Cô ngồi
trên chiếc xích đu trên ban công
mỗi sáng chỉ để hướng mắt về
nơi cây cầu cách đôi dặm từ con
đường phía dưới.
Cho đến ngày nay, bạn vẫn có thể
nhìn thấy Janet Charletier trên
chiếc xích đu mỗi sáng. Nhưng bí
mật về vụ giết người hàng loạt
diễn ra suốt trăm năm nay vẫn
mãi chìm trong bí ẩn.
Người ta kể rằng, vào đêm
Halloween, bạn sẽ thấy một đám
trẻ tụ tập quanh cây cầu, uống
rượu, hút thuốc, nhưng vào lúc
nửa đêm, chúng rõ ràng biến
mất.
Điều này có thật hay không chưa
ai lý giải được. Tất nhiên, đã
nhiều năm trôi qua và người ta
cứ thêm thắt vào làm cho câu
chuyện càng thêm nhuốm màu
huyền bí…
Đêm Halloween đến và chẳng có
chuyện gì xảy ra cho đến nửa
đêm. Ngay trước khi nửa đêm
đến, trên cầu, người ta nói rằng
linh hồn của Người Thỏ vẫn về,
một luồng ánh sáng xuất hiện rồi
biến mất, rồi lại xuất hiện dưới
gầm cầu…
Đó chỉ là những lời đồn, song nó
có tính ám ảnh rất lớn với những
người sống xung quanh và thậm
chí là những người từng nghe
câu chuyện về cây cầu này.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
honeysuckle
BINH NHẤT
BINH NHẤT


Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia : 02/01/2011
Tuổi : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: Yếu tim đừng vào   20/3/2011, 12:33

Nhiều người cho rằng ma
không có thật. Một số người
khác lại cả quyết chính mình
từng gặp ma và một số người
theo quan điểm duy vật vẫn cứ
sợ…ma.
Bấy lâu nay, nhiều nhà khoa
học vẫn lẳng lặng đi tìm sự hiện
diện của ma. Một số quốc gia
còn thành lập hẳn những cơ
quan nghiên cứu khoa học về
ma, thậm chí có những hiệp hội
chuyên săn lùng ma.
Ở Việt Nam, tuy chưa có cơ
quan đặc trách nghiên cứu về
ma nhưng cũng có một cơ quan
nghiên cứu chung về tâm linh
gọi là Trung tâm Nghiên cứu
Tiềm năng Con người.
Cho đến nay, chưa có luận
chứng khoa học nào giúp nhân
loại “mắt thấy, tai nghe, sờ
đụng” đến ma. Ma vẫn cứ tồn
tại song hành cùng đời sống xã
hội trong những câu chuyện lan
truyền.
ĐI TÌM MA
Sáng mùng một tết nguyên đán
vừa qua, một người dân ở Rạch
Bà Vá thuộc xã Tân lộc, Thốt
Nốt, Cần Thơ bảo với hàng xóm
rằng đêm qua nằm mơ thấy chị
X. tay bồng con khóc lóc thảm
thiết, cầu cứu vớt xác ở một ao
nuôi cá tra công nghiệp ở ven
sông Hậu dùm. Mọi người cho
rằng, đó là chuyện hoang
đường. Không ngờ, mấy giờ
sau, một người giữ ao cá của
ông ba L. cho hay, có xác người
phụ nữ và một đứa trẻ chết
đuối dưới ao cá. Thi thể hai
người được mọi người vớt lên
và đúng là thi thể 2 mẹ con chị
X.. Chồng chị X. cho biết đếm
giao thừa, vì vui với bạn bè nên
đi nhậu suốt đêm bỏ hai mẹ con
chị X. ở nhà một mình. Có lẽ
giận chồng, chị X. đã ôm con
nhảy xuống ao cá tự tử.
Chuyện tưởng chừng đã kết
thúc sau khi hai mẹ con chị X.
được an tang, không ngờ, cho
đến nay, những người sống ở
Rạch Bà Vá vẫn lan truyền
những câu chuyện huyền bí liên
quan đến vong hồn chị. Anh T. –
Người giữ ao cá khẳng định: “Ở
ao cá này có ma. Đêm nào tôi
cũng nghe tiếng phụ nữ than
khóc nhưng tìm khắp nơi vẫn
không thấy ai. Tôi sợ quá, xin
nghỉ việc rồi”. Bà H., 60 tuổi,
người địa phương cho biết: “Hai
mẹ con chết oan nên vong hồn
không siêu thoát, quậy phá.
Mấy đêm liền, tôi thấy ở ao cá
có cái gì đó trăng trắng giống
như có người măc áo dài bay là
là trên mặt nước. Tôi không tin
có ma nhưng lần này thì tin”.
Một đêm đầu tháng 3/2008, tức
cuối tháng giêng âm lịch, sau 1
tháng xảy ra cái chết của chị X.,
chúng tôi thủ sẵn một số thiết
bị tác nghiệp, đến khu vực ao cá
được cho là có ma, ngồi trong
một bụi rậm chờ…ma xuất hiện.
Đêm tối đen như mực, gió từ
mặt sông Hậu thổi vào lạnh sởn
da. Ven mép sông Hậu, những
ao cá công nghiệp nối liền sát
ranh nhau, mở đèn thành từng
dãy sáng mập mờ. Thời gian
gần đây, do nạn bắt trộm cá
xảy ra nhiều nên các chủ ao cá
đều cất chòi và thuê nhân công
bảo vệ ban đêm. Ao cá rộng
nên ánh sáng đèn vẫn không đủ
sức xua đuổi hết những bóng
đen của các lùm cây. Có lẽ do
ảnh hưởng lời đồn đại, chúng
tôi cứ có cảm giác lành lạnh
như có ai đó bay lởn vỡn trên
không trung nhập nhoạng.
Bỗng…mặt nước giữa ao cá lao
xao mạnh dần. Trong phút chốc,
cả ao cá sôi lên sùng sục, và…
một cái gì đó trông như chiếc
áo dài trắng mờ ảo chập chờn
cách mặt nước vài mét. Ma? Tóc
gáy chúng tôi dựng đứng khi
nhớ đến lời kể của bà H.. Vậy là
điều bà H. kể là đúng? Chúng tôi
nhanh tay chụp liền hàng chục
bức ảnh bằng máy kỹ thuật số.
Đang hý hoáy chup ảnh, chúng
tôi lại một phen giật thót người
khi có tiếng sột soạt sát bên
người. Chưa kịp thét to vì sợ,
chúng tôi bắt gặp một gương
mặt đen thui có đôi mắt trắng
dã hiện ra lù lù từ bụi cây sát
bên. Thì ra đó là một công nhân
giữ ao cá gần đó thấy ánh đèn
flash của chúng tôi tò mò đến
xem. Khi chúng tôi chỉ chiếc cái
dài trắng mờ ảo và mặt nước
đang lao xao, anh ta bật cười:
“Ma đâu mà ma! Áo dài đâu mà
áo dài! Mấy người tưởng tượng
siêu quá nên thấy gà hóa cuốc.
Nhìn cho kỹ đi. Ban đêm, trời
lạnh, mặt nước phủ một làn
sương mõng. Cái “áo dài” là
ánh sáng đèn trong nhà chòi lọt
qua khe vách phãn chiếu xuống
làn sương. Cái khe vách là cái
bao ny long bị gió thổi phất phơ
khiến làn ánh sáng chấp
chới…”. Không đợi người đàn
ông nói hết, chúng tôi rút lui
thật nhanh cho đỡ quê.
Cách nay không lâu vụ ngôi nhà
ma rên ở Châu Thành, Hậu
Giang cũng một phen làm người
dân sống tại khu vực lo sợ. Cứ
đến đêm người ta lại nghe từ
phía dưới nền nhà vẳng lên
tiếng rên rỉ như có ai đó từ cõi
âm ty gọi vọng về cầu cứu. Khi
chúng tôi cùng một số đồng
nghiệp đến nơi thì phát hiện đó
là tiếng tàu chạy âm vang theo
mạch nước ngầm từ nhánh
sông Hậu vẳng vào.
Một số tín ngưỡng cho rằng con
người có 2 phần: Phần xác là
phần hữu hình. Phần hồn là
phần vô hình. Khi chết, phần
xác bị phân hủy, phần hồn vẫn
tồn tại. Xác và hồn cũng giống
như ngọn đèn cầy đang cháy.
Phần xác là cây đèn cầy, phần
hồn là ngọn lửa. Khi lửa tắt, cây
đèn cầy còn đó, ngọn lửa biến
đi đâu? Con người còn sống thì
hồn xác nhập làm một. Khi con
người chết đi, hồn lìa khỏi xác
liêu xiêu phất phơ trong cõi vô
hình ở dương gian một thời
gian trước khi về nơi nào đó gọi
là thế giới bên kia.
Một số tìn ngưỡng khác lại cho
rằng, con người có 3 phần: Xác
thịt, vong linh và hồn vía ( 3
vong chín vía) hoặc xác, vong,
hồn (3 hồn 9 vía). Khi hồn vía
rời khỏi thân xác chưa chắc đã
chết mà chỉ lơ ngơ. Những
người bị bệnh tâm thần được
cho là mất hồn vía nhưng vong
vẫn còn tồn tại trong thân xác.
Nếu vong mất mà hồn và xác
còn nhập làm một thì còn người
đang sống chế độ thực vật, mê
man. Theo thuyết đó thì khi vừa
chết đi, vong và hồn vẫn còn
quẩn quanh cạnh cái xác và
người chết chưa biết mình đã
chết. Sau khi chết 3 ngày, vong
biến mất vào cõi hư vô, khi ấy,
con người mới biết mình đã
chết nhưng chưa đến ngày siêu
thoát nên vẫn còn quẩn quanh
một cách vô hình ở dương gian.
Sau 7 tuần cúng, hồn vía mới
hoàn toàn siêu thoát. Đối với
những người chết bất đắc kỳ tử,
chết oan, vong không chịu rời
xác nên hồn không thể siêu
thoát phất phơ trong gió, nên
họ… quậy người sống chơi cho
vui hoặc để trả thù người hảm
hại mình. Đó là phần “lý thuyết”
tạo môi trường cho nhiều ông
đồng, bà cốt có cơ hội hành
nghề.
Chưa có chứng cứ khoa học nào
chứng minh sự hiện diện của
ma rỏ ràng, tất cả những
nghiên cứu từ trước đến nay
vẫn chỉ là đoán mò. Tuy nhiên,
đây đó vẫn có những người
khẳng định chính mình trông
thấy ma.
CHUYỆN KỂ CỦA NHÂN CHỨNG
Bà Huỳnh Thị Duyên – tên
thường gọi là Út Duyên, 74 tuổi,
cư ngụ ở ấp Thới Hòa B B, Thới
An, Ô Môn, Cần Thơ khẳng định
mình đã từng gặp ma nhiều lần.
Lần ấn tượng nhất là khoảng
năm 1987. Chiều chạng vạng
hôm đó, bà cùng chồng chèo
xuồng đi công chuyện trên rạch
Minh Khai. Bà chèo lái còn ông
chèo mũi. Đang chèo trên khúc
rạch vắng, chợt không hiều từ
đâu một chiếc xuồng khác xuất
hiện chèo song song với xuồng
bà. Mạnh xuồng nào nấy chèo,
không ai nói với ai lời nào.
Thỉnh thoảng bà Út Duyên liếc
sang người phụ nữ chèo lái bên
bên kia thì thấy bà ta đội chiếc
nón lá rách nát che gương mặt
xanh tái mét như xác chết. Còn
người đàn ông chèo lái bên kia
thì đội chiếc nón vãi trùm hản
gương mặt. Lúc đó, ông Út
chồng bà đang chèo chợt gác
mái ngồi ôm, bó gối. Bà Út thấy
chiếc xuồng bên kai là lạ nên
chú ý ngó chừng. Xuồng đến
một nhánh rẽ, bà Út vẫn chèo
thẳng, còn chiếc xuồng kia rẻ
vào nhánh. Thế nhưng vừa
khuất sau khúc rẽ, chiếc xuồng
kia biến mất không để lại một
gợn sóng nhỏ trên mặt nước.
Bà nói với ông về chuyện vừa
xảy ra, ông trả lời: “Bà không
thấy tôi sợ đến nỗi ôm mặt
sao? Người đàn bà chèo lái
xuồng bên kia không có gương
mặt”. Ngày hôm sau trở về
đoạn rạch chỗ nhánh rẽ, hai
ông bà trông thấy có nhiều
người túm tụm quanh một mô
đất ven rạch, ghé xuồng vào hỏi
thăm. Một người cho biết, dân
làm ruộng phát hiện hai xác
chết cạnh mé rạch. Xác chết
được “gói” trong một chiếc
xuồng cưa làm hai rồi úp lại.
Mọi người phán đoán là cặp vợ
chồng này bị cướp giết chết rồi
lấy xuồng cưa hai úp lại chôn
vội nơi mé rạch, do nước lớn
kéo lở lớp đất, lộ xác ra. Bà Út
mon men đến gần các xác
người phụ nữ thì thấy cái nón lá
rách vẫn còn trên đầu, gương
mặt bị chấn thương nát bét. Bà
hoảng vía vì bộ quần áo của
người chết giống y như bộ quần
áo của người phụ nữ chèo lái
hôm qua.
Ở Cù Lao Tân Lộc thuộc huyện
Thốt Nốt, Cần Thơ là nơi nỗi
tiếng về chuyện ma nhát người.
Ông Hồ Văn Chà kể, chính ông
đã nhiều lần trông thấy ma.
Một buổi trưa vào năm 1968,
ông xuống con rạch vắng trước
nhà bắt hến. Con rạch này vào
mùa hanh khô, buổi sáng đầy
nước, buổi trưa nước cạn lộ ra
từng vạt hến nằm sấp lớp dưới
mặt bùn. Đang bắt ngon trớn,
đột nhiên mặt bùn không còn
con hến nào, không khí trở nên
lạnh tanh, ve sầu. côn trùng
đang rên rĩ cũng nín bặt. Đoán
là có chuyện chẳng lành, tuy
không sợ ma ông vẫn bước thụt
lùi. Chợt từ lùm cây bần trên bờ
một gương mặt kỳ dị xuất hiện
mờ mờ ảo ảo . Ông định thần
nhìn kỹ. Tuy mờ ảo nhưng ông
cũng trông thấy rõ đó là một
gương mặt phụ nữ xanh tái như
lá chuối non, mái tóc dài che lấp
đôi mắt trắng dã. Thân mình
người phụ nữ giống như dãi lụa
trắng mờ, hư ảo. Ông cố trấn
tĩnh, đi chậm rãi, giật lùi để
quan sát. Chợt trông thấy bóng
ma toét cái miệng đỏ au bay là
là về phía mình, ông quay lưng
chạy như bay về nhà.
Một đêm sáng trăng năm 1978,
ông đi sang nhà hàng xóm và
trông thấy rỏ ràng thằng nhóc
10 tuổi mới chết đuối chôn
được 2 ngày đang lần mò đi
xuống mép sông. Khi đến sát
mép nước, thằng nhóc ma lấy
chân rụt rè chấm thử xuống
mặt nước như thử xem có lạnh
không rồi mới bước xuống hẳn
và lặn mất tăm. Ông khẳng định
lúc đó mình không hoa mắt và
ông đứng khoảng 20 phút đề
quan sát “thằng nhóc”. Sau đó,
ông ghé vào nhà cha đứa bé
định kể điều vừa thấy được
người nhà cho hay, đếm qua,
cũng có người trông thấy y như
vậy và đã kễ cho gia đình nghe.
Con trai ông Hai Chà đã ngoài
50 tuổi thì kể rằng ông đã từng
trông thấy ma khi đi giữ vịt
đêm ngoài cánh đồng lúa đã
gặt xong sau nhà. Nơi đó có
một chòm mả hơn 10 cái. Ông
khẳng định con ma mặc áo dài
trắng đi là là trên ngọn cổ tiến
thẳng về phía mình. Lúc đầu,
ông ngỡ đó là người trong xóm
nên đứng lại chờ, khi cái bóng
trắng đến gần, ông mới nhận ra
“nó” không đi mà bay. Thế là
ông chạy càn vào nhà thông
báo cho mọi người biết. Nhiều
người đốt đuốc đổ xô ra đám
ruộng lùng kiếm. Đám ruộng
vắng tanh, trống mênh mông,
bóng ma biến mất tăm.
Trên cù lao Tân Lộc, những bậc
cao niên đáng kính khẳng định
một vài ngôi nhà cổ trong số
hàng trăm cái trên cù lao có ma
thật sự. Không chỉ vài người
trông thấy mà hàng trăm người
đều trông thấy những hiện
tượng lạ có liên quan đến ma.
Thỉnh thoảng, khi đi ngang
những ngôi nhà cổ vắng người
ở, người ta nghe những tiếng
rên rỉ vẳng ra từ mái ngói, vì
kèo. Nỗi tiếng nhất là cây xay ở
Tân Tây hàng ngàn năm tuổi có
đường kính khoảng 5 người ôm.
Cạnh đó có ngôi miễu thờ “cô”.
Rất nhiều người cho rằng đã
từng bị ma nhát khi đi ngang
nơi đây vào lúc thanh vắng.
Ông Tư Tông – Vốn là một pháp
sư chánh bái đình Tân Tây kể,
có lần, khi chạy xe đap ngang
đó lúc gần sáng, ông gặp một
cô gái xin quá giang. Vừa chở cô
gái, ông vừa hỏi: “Nơi đây có
ma quỷ, sao cô cả gan dám
đứng đón xe?”. Cô gái trả lời
thoang thoảng: “Chỉ có ma sợ
tôi, mắc gì tôi sợ ma”. Ông
ngoái lại phía sau nhìn thì thấy
gương mặt cô gái có màu sắc dị
thường. Biết là gặp ma, ông
dừng xe. Cô gái đã biến mất từ
lúc nào.
Trên cù lao Tân Lộc có hàng
hàng câu chuyện ma rùng rợn
do các bậc cao niên kể lại. Ông
Bảy “ma” là một trong số
những bậc cao niên ở vùng này
khẳng định ma có thật. Ông có
biệt danh “ma” là do “có
duyên” gặp ma.
MA CÓ THẬT?
Theo một tài liệu đáng tin cậy,
đầu năm 1999, một hội đồng
khoa học cấp Nhà nước gồm
một số nhân vật có uy tín, có
địa vị đã lập đoàn khảo sát
nghiên cứu trường hợp bà
Nguyễn Thị Phương – Một nhà
ngoại cảm ở khu vực phía Bắc.
Sau khi quan sát và chứng kiến,
thiếu tướng Nguyễn Chu Phác –
Phó chủ tích Hội đồng Khoa học
bộ môn Cận Tâm lý đã tường
thuật lại:
- …trong thành phần của Đoàn
khảo sát toàn là những người
"Không sợ ma ", có tiếng tăm
và địa vị trong cuộc sống. Mục
đích của Đoàn là Nghiên cứu
việc gặp gỡ giữa các người
đang sống và các vong hồn
thân nhân đã chết. Có thể nói
rằng: Đây là cuộc gặp gỡ ,trao
đổi kỳ thú nhất giữa những
người đang sống và vong hồn
những người đã chết thông qua
cô Nguyễn Thị Phương… Chúng
tôi đến nơi đã hơn 9 giờ, trước
một căn phòng có vài chục
người chờ đợi.Tất cả mọi người
vào phòng ngồi xuống và vái
lên điện thờ. Ai có lễ vật gì thì
đều đặt lên điện. Lễ vật chỉ là
một gói kẹo, một hộp bánh hay
hoa quả. Chủ nhân của các gói
quà lấy lại một cái gì đó mang
về gọi là lộc Thánh. Có người
đặt tiền, tôi thấy khoảng độ
10.000 đồng (VN). Có một Phụ
nữ đi vào, gói lễ vừa đặt lên
bàn, cô Phương gọi người Phụ
nữ đến gần và xưng “mẹ”. Hai
người nói chuyện với nhau.
“Người mẹ” nói: Dù mẹ chết,
mẹ vẫn theo sát con, theo dõi
mọi nhân viên của con. Họ nói
chuyện với nhau về nhiều
người. "Con có nhớ con Loan
không? Con Loan nào? Con Loan
ở cửa hàng, nó là đứa tốt, sẽ có
người làm đơn kiện nó. Thế thì
sao hở mẹ? Con không nên
nghe theo những đứa nịnh bợ
mà làm cho người tốt bị hàm
oan, mọi việc phải suy xét thận
trọng. Vâng,con sẽ thận trọng".
Một vong hồn khác nói: "Trước
khi đi chiến trường, anh đã dặn
em: Nếu anh chết thì em phải
tái giá, thế mà em vẫn ở vậy
nuôi con và giúp đỡ gia đình
anh. Thật vất vả, anh rất cảm
động và biết ơn em. Một mình
em nuôi các con trưởng thành,
thật là một công to lớn - Dù anh
mất rồi nhưng vẫn có sự đóng
góp của anh qua tiền tuất. Tiền
tuất của anh chỉ có 72.000
đồng, có đáng gì. Nhưng em
phải thấy số tiền của anh tuy
nhỏ nhưng ý nghĩa rất to lớn, vì
đây là sự đóng góp xương máu
của gia đình mình cho đất
nước”. “Em biết, nhưng đến gặp
anh để hỏi: Hài cốt của anh tìm
thấy ở Sông Bé có phải đúng là
của anh không?”. “Đúng đấy,
em mang về đi, từ lâu anh đã
xa gia đình, làng xóm nên anh
rất muốn về". Sau đó Vong
muốn nói cái gì riêng với người
vợ nên cô Phương mời chúng
tôi ra hết. Phải chăng đây là
một sự cò mồi?. Bỗng tôi nghe
tiếng gọi: Tuấn, vợ tôi mở cửa
bước vào, tôi cũng từ từ đi vào.
Đến cửa tôi nghe tiếng cô
Phương: “Con đây, con là Trần
Lê Tuấn. Con muốn gặp bố
Thẩm...Sao mẹ con không cho
em Nguyên đi gặp con, con nhớ
em Nguyên lắm... Con không có
chết oan, mà là hết số...Con chỉ
buồn là chưa giúp đỡ gì cho bố
mẹ...Ông bà đang bận nên
không có đến gặp bố mẹ được.
Thật là bất ngờ với tôi, không
chỉ cô Phương biết rõ tên của
từng người, mà còn biết những
chi tiết nhỏ nhặt nhất như việc
chữa ống nước ở bếp nhà tôi tại
khu tập thể mà tôi đang sống
cách đây 2 hôm, thật kỳ lạ,
không thể giải thích được. Đang
ngồi chờ, bỗng tôi nghe tiếng
trong phòng gọi:”Thẩm đâu?”.
Tôi vội chạy vào thì nghe tiếng
cô Phương nói: “Bố đây, Bố là Lê
Viết Kha...”. Khi ấy vợ tôi cùng
chạy vào. Hai bố con trao đổi
rất nhiều chuyện, kể cả chuyện
mộ của ông bị nứt. Sau đó cô
Phương lại gọi 2 người cháu
của ông vào trao đổi, rồi ông đề
nghị mọi người ra để ông nói
chuyện riêng với chúng tôi. Ông
nói về cuốn sách Hán Nôm mà
ông để lại. Chúng tôi hoàn toàn
không biết. Chúng tôi hỏi: Ai
biết? Ông bảo:Thằng Khương và
thằng Khuyến biết. Sau ông,
nhiều người trong họ đã mất về
nói chuyện với chúng tôi, tất cả
là 3 vòng. Tất cả mọi việc đều
đúng, kể cả chi tiết nhỏ nhất
mà chúng tôi còn chưa biết. Tất
cả được xác minh là đúng. Vậy
có Linh hồn hay không? Tất cả
mọi việc xảy ra là một sự thực
rõ rang, trình độ khoa học chưa
giải thích được.Theo tôi nghĩ:
Thế giới Tâm linh là có, nó tồn
tại với con người đang sống
một cách khách quan dù ta có
thừa nhận hay không .
Cho đến nay, các nhà khoa học
Việt Nam chuyên nghiên cứu về
tiềm năng con người vẫn đang
đang tìm lời giải đáp về ma từ
những nhà ngoại cảm trong
nước.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
boyfake
BINH NHÌ
BINH NHÌ


Tổng số bài gửi : 29
Ngày tham gia : 03/01/2011
Đến từ : dia nguc.

Bài gửiTiêu đề: Re: Yếu tim đừng vào   20/3/2011, 12:46

chet' roi` lo~ vao` roi` moi' nhi`n thay' cai' dong` yeu' tim
dua tien` day vao` benh. vien. :(
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
honeysuckle
BINH NHẤT
BINH NHẤT


Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia : 02/01/2011
Tuổi : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: Yếu tim đừng vào   20/3/2011, 13:35


huyện không thể ngờ là vào
khoảng trên 33 thế kỷ trước,
một đứa bé chỉ ngồi trên ngai
vàng, cai trị được vài năm thì
bệnh chết. Cậu bé con lên ngôi
vua này, ngồi ngai vàng quá
ngắn hạn, nên không tạo được
lịch sử nào quan trọng cho Ai
Cập được hết và cùng là lịch sử
loài người luôn.
Các kim tự tháp vẫn luôn bí
hiểm
Mọi chuyện đó, chuyện vừa nói
trên của ông vua con... tất cả
thay đổi hết khi vào năm 1923.
Năm 1923 Thế giới lấy làm
kinh ngạc khi toán khảo cổ
người Anh, đào xới từ ngôi mộ
của Pharaoh (Vua)
Tutankhamen, mà chúng ta gọi
là King Tut. Rồi nhiều chuyện
kỳ dị xảy ra. Những người đào
mồ lần lần chết trong vài tháng
sau, với nhiều chứng bệnh
không hiểu nổi. Thân thể nóng
cao độ, lảm nhảm và chết vài
giờ sau đó. Y khoa bó tay... nên
người ta mới có lời nói như
sau: "Đó là lời nguyền của
Pharaoh". Như cô thư ký ghi
chép những tư trang của King
Tut, cô có đứa con trai dễ
thương đang học mẫu giáo
trong trường thình lình té
xuống chết trong lớp học, giữa
sự kinh hoàng của cô giáo và
bạn học. Tại bảo tàng viện
Cairo, một người lao công ráng
dời cái hòm đựng King Tut cho
ngay ngắn mà chùi những vết
ố gần đó thì sau ngày làm ông
bị chiết xe buýt Cairo chạy
ngang đụng ông chết, lúc ông
băng ngang đường.
Sau đó độ hai năm, khảo cổ
người Anh cũng đào được
trong ngôi mộ Luxor tại Aicập.
Một cái hòm rất đẹp, trong đó
đựng xác một công chúa mà
người ta đọc được tên là
Amen-Ra (Princess of Amen-
Ra). Nhưng lúc đó người ta chỉ
chú trọng đến Vua Tut mà thôi,
còn hòm nhỏ công chúa
Amen-Ra thì người ta không
để ý lắm. Tại Ai Cập có một
người Anh làm Trưởng phòng
bảo hiểm cho công ty Bảo
hiểm Llyod Ltm, một người
Anh làm Giám đốc Ngân Hàng
London Banks Ltm, một người
kia thì con quận công tại York
Shire Anh quốc, còn người
chót thì con của vua trường
đua ngựa tại London. Có nghĩa
là bốn người Anh này rất giàu.
Họ nghe bảo tàng viện Ai Cập
có bán đấu giá một số cổ vật,
mà chánh phủ Ai Cập xem
không quan trọng cho công
chúng. Lúc đó tại Ai cập, người
Anh đang kiểm soát, cầm
quyền nước Aicập, y như tại
Việt Nam người Pháp đang cai
trị chúng ta vậy. Bốn người
Anh trẻ này bỏ một số tiền
mua được cái quan tài có
được xác công chúa Amen-ra.
Thì trong vòng hai tuần lễ tai
nạn xảy ra lập tức. Người làm
tại bảo hiểm Llyod Ltm bị một
con rắn hổ cắn vào tay khi anh
vào thăm sở thú Ai Cập. Không
hiểu tại sao trong bụi rậm kế
nơi ghế anh ngồi, một con rắn
hổ thật to bò đến cắn một
phát vào bàn tay. Anh chết sau
đó vài phút. Nhân viên sở thú
Ai Cập rất ngạc nhiên tại sao
con rắn hổ từ trong chuồng
nuôi rắn nơi xa mà bò ra
được? Nó vượt qua nhiều
phòng kính rồi leo ra vách
tường cao? Không ai giải thích
được chuyện con rắn hổ bò ra
khỏi chuồng nuôi rắn cho dân
chúng xem? Nhưng anh này
chết vì rắn hổ là chuyện có
thực.
Còn một người Anh kia thì
ngân hàng anh đang làm bị
phá sản vào vài tháng sau, vì
hãng anh cho mượn tiền rất
nhiều cho một hãng tàu buôn
bán từ London sang Aicập.
Hãng tàu này bị phá sản kéo
theo ngân hàng của anh. Anh
này tự vận vì nợ quá nhiều.
Còn chủ trường đua ngựa thì
trận hỏa hoạn lớn nhất thời
đó , tiêu hủy toản bộ gia sản,
chuồng ngựa quý của gia đình
này đều ra tro. Nhưng người
chót, họ biết câu chuyện
nguyền rủa này bèn chở quan
tài công chúa Pricess Amen-ra
tặng bảo tàng viện Anh quốc
(British Museum).
Và câu chuyện cũng theo sau
đó. Chiếc xe chuyên chở quan
tài công chúa từ nhà kho của
người Anh, người mà cho bảo
tàng viện Anh. Chiếc xe này có
chở quan tài công chúa trên
đó, thì một nhân viên trong hai
nhân viên khiêng quan tài vấp
bậc thềm, quan tài công chúa
đập mạnh vào xương ống
quyển nhân viên, làm gãy chân
tên này tại chổ. Còn người
khiêng kia, sau đó ba hôm
người ta thấy chết tại góc
đường thủ đô London, ngực bị
đâm bởi một con dao. Cảnh sát
London cho rằng anh bị ăn
cướp chận đường và đâm chết
khi anh không móc bóp đưa
cho tên cướp. Còn nữa...
Người lính gác bảo tàng viện
Anh quốc, đêm khuya nghe
trên lầu có tiếng động khả
nghi thì anh rọi đèn bước lên,
anh vào căn phòng có chứa
quan tài công chúa thì anh
thấy cửa sổ mở ra, anh nghi kẻ
gian mở cửa leo vào phòng.
Anh thận trọng bước đến và
rọi đèn ra ngoài khung cửa và
anh té lọt ra ngoài khung cửa...
té xuống đường nhựa từ trên
lầu bảo tàng viện. Anh chết sau
đó khi đến nhà thương. Anh
lẩm bẩm: "người ta xô tôi,
người ta xô tôi..." rồi anh chết
trong nổi kinh hoàng đọng
trên gương mặt.
Năm 1912 bảo tàng viện Anh
quốc thấy quan tài nhỏ công
chúa Amen-ra này không hấp
dẫn du khách hay công chúng
đến xem nên họ cất vào phòng
sau. Rồi sau đó người ta rao
bán quan tài này trên báo
Telegraph-London hàng tháng
trời . Không người nào mua
quan tài này làm chi. Một quan
tài, trong đó có xác ướp khô
đét mà đầy lời nguyền. Trong
khi đó báo chí Anh quốc đăng
tải nhiều chuyện kinh sợ có
liên quan đến quan tài King
Tut nhiều hơn mọi chuyện
khác. Nhiều nhà báo không
việc gì làm, họ cố gắng nặn
thêm nhiều tin ma quái... và
không ăn nhập tình tiết liên
quan đến King Tut.
Năm 1912 bảo tàng viện Anh
bán quan tài Princess Amen-ra.
Có người mua. Một người Mỹ,
gia đình rất giàu chuyên về
nghề đầu tư chứng khoán tại
New York. Anh cho chở quan
tài này xuyên Đại tây Dương
(Alantic Ocean), dĩ nhiên bằng
Tàu biển. Anh cùng đi chúng
chuyến hàng đó với anh cùng
1500 người đó. Chuyến tàu đó
mang tên là Titanic. Titanic
không bao giờ tới New York
mà giao quan tài Princess
Amen-ra và người chủ qua tài
cũng vậy. Tất cả chôn vùi dưới
đáy đại dương sâu thẳm.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
honeysuckle
BINH NHẤT
BINH NHẤT


Tổng số bài gửi : 62
Ngày tham gia : 02/01/2011
Tuổi : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: Yếu tim đừng vào   20/3/2011, 13:42

He.he canh bao ruj.lo vao thj rang chju.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Yếu tim đừng vào   Today at 18:54

Về Đầu Trang Go down
 

Yếu tim đừng vào

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
FULLHOUSE VIP-CLAN :: CHÉM GIÓ-CHIA SẺ-KẾT BẠN :: CHE'M GIO'-
Chuyển đến